“Siêu thị ngàn sao” và phép thử lòng trung thực

Discussion in 'Đời sống ở Đức' started by Minda, Sep 30, 2016.

  1. Minda

    Minda Administrator Staff Member

    Ngày cuối tuần, người bạn ở ngoại ô thành phố Passau (phía Đông Nam nước Đức) rủ tôi đi mua bí đỏ ở “siêu thị ngàn sao”. Tên gọi thế nào thì “siêu thị” thế ấy: bí chất thành nhiều đống ngay bên vệ đường, không hề được che chắn, một bên là cánh đồng cỏ xanh mướt, một bên là con đường nhựa vi vu xe cộ lại qua. “Nhân viên thu ngân” là hai hộp sắt có khe để cho tiền vào. Tuyệt nhiên không còn ai khác!


    Giá bí tính theo trái, tùy theo loại và kích cỡ mà có giá từ 70 cent đến 5 Euro (tức khoảng 19.000đ - 135.000đ/trái). Khách hàng chọn bí, tự cộng tiền rồi cho đúng số tiền đó vào khe của hộp sắt (hộp này không có chức năng thối tiền).

    Có lẽ nhiều bạn đọc đang có cùng câu hỏi: chủ nhân mớ bí đó không sợ bị khiêng mất cái hộp tiền hay bị chôm chỉa bí sao?


    Thật ra, ngay bên dưới hộp đựng tiền có dòng chữ cảnh báo: “Chú ý, có camera giám sát. Những hành vi trộm cắp sẽ bị phát hiện”. Song, có người vui tính đã cố ý đi tìm xung quanh xem camera đặt ở đâu giữa đồng cỏ mà tìm mãi chẳng ra.

    Kiểu bán hàng này còn được áp dụng cho cả hoa, chỉ khác đôi chút là hoa vẫn đang bén rễ trong lòng đất, người mua tự nhổ cả cành rồi tự tính, tự trả tiền.


    Khi mua hàng kiểu này, khách hàng không chỉ cảm thấy cực kỳ thoải mái mà còn ngầm hiểu rằng người bán hàng đang đặt niềm tin vào lòng trung thực của mỗi người. Tất nhiên, những rủi ro như khách hàng trả không đúng số tiền, hay thậm chí chẳng trả đồng nào - là điều khó tránh khỏi triệt để. Song, không vì số ít “xấu xí” mà những nông dân chăm chỉ lại “kết liễu” cách bán hàng độc đáo mang đậm dấu ấn ruộng đồng ấy.

    Về phần siêu thị, hầu hết siêu thị tại Đức không giữ túi xách của khách, cũng không có đội ngũ bảo vệ túc trực. Có những sản phẩm được bày ngay trước cửa - nơi tấp nập người qua lại. Sẽ thật hời hợt nếu chỉ nghĩ rằng làm như thế khác nào tạo điều kiện cho kẻ gian, mà quên màng đến ẩn ý của niềm tin vào đa số đàng hoàng.

    Cũng lại chuyện liên quan tính trung thực, tại Đức (và có lẽ cũng tại rất nhiều nơi khác), khi ai đó chẳng may va quẹt xe người khác mà không có chủ xe ở đó, họ sẽ tự động kẹp lên xe tấm danh thiếp hay mẩu giấy chứa thông tin liên lạc để thực hiện việc đền bù.

    [​IMG]
    Khi sống trong môi trường xã hội phải chứng kiến quá nhiều những hành động không trung thực trong cuộc sống, rất có thể chúng ta trở nên lãnh cảm, hay tệ hơn là hòa vào dòng chảy ấy nếu “hệ miễn dịch” không đủ mạnh. Nhiều người hoặc công khai hoặc lén lút tè bậy, đổ rác, hút thuốc ở nơi có bản cấm; lăm le vượt đèn đỏ khi không thấy công an; tranh thủ tai nạn của người khác để hôi của; dùng khổ nhục kế lợi dụng lòng trắc ẩn; sở hữu bằng cấp giả - năng lực giả lại tha thiết chức vụ thật; công khai quay cóp khi thi tuyển công chức; sẵn sàng ngồi vào chiếc ghế ai đó dành cho mình chỉ vì mình là con ông cháu cha…

    Sự thiếu trung thực khi được “xuất khẩu” dễ dẫn đến những hệ lụy khôn lường, nhất là việc cực đoan đánh đồng thiểu số xấu xí với nét tính cách chung của số đông. Cuối tháng 3-2014, câu chuyện tiếp viên Vietnam Airlines bị bắt giữ, tổ bay bị cảnh sát Nhật điều tra vì nghi ngờ vận chuyển hàng ăn cắp - khiến cộng đồng chua xót, xấu hổ. Giữa tháng 9-2014, truyền thông Nhật đưa tin 6 người Việt Nam bị cảnh sát Nhật bắt vì ăn cắp các đồ dùng hơn 100 lần tại nhiều cửa hàng ở nhiều tỉnh. Chuyện người Việt Nam ăn cắp ở nước ngoài “nổi tiếng” đến mức có những siêu thị ở Nhật, Đài Loan… gắn bản cảnh cáo bằng tiếng Việt. Những câu chuyện đắng đót ấy như một khối u mãn tính trên cơ thể mang tên “người Việt Nam ở nước ngoài” - loay hoay mãi mà chưa cắt bỏ được.

    Dường như chỉ số cảnh giác tỉ lệ nghịch với chỉ số bình an và niềm tin vào sự tử tế của con người. Làm sao có thể thư thái đi trên đường khi lòng luôn thấp thỏm lo ai đó lao đến giật túi xách? Làm sao có thể thật sự hòa vào không khí lễ hội khi thỉnh thoảng phải sờ túi quần xem ví và điện thoại còn ở đó không? Làm sao có thể làm việc thiện trên đường phố với niềm tin trong veo rằng hoàn cảnh éo le đó không phải là cái bẫy đầy thuyết phục?...

    Khi một người thầy người Đức của tôi sắp có chuyến công tác đầu tiên ở TP.HCM, ông đã hỏi các sinh viên Việt Nam về những món ăn nên thưởng thức, những nơi nên đến trong dịp cuối tuần… Sau khi tư vấn, các bạn trẻ Việt Nam không quên cung cấp một loạt những bí quyết cảnh giác kẻ gian: khi đi trên đường nhớ đeo chéo túi xách, hạn chế nghe điện thoại di động - nếu có nghe thì nhớ không đứng sát vỉa hè, vừa nghe vừa quan sát xung quanh; đến nơi đông người coi chừng bị móc túi - rạch giỏ… Rõ ràng việc sống trong cảnh giác đã trở thành thói quen với không ít người. Điều đó có thể làm hạ nhiệt niềm mến thương với nơi ta đang sống, thất thoát niềm tin ở những điều tốt đẹp, hoặc trì hoãn ta nồng ấm với người dưng. Cảnh giác với sự gian trá vốn dĩ là điều cần thiết. Song, sẽ thật đáng lo ngại khi tinh thần cảnh giác lấn át cả niềm tin.

    Niềm tin nào cũng cần ít nhiều chất liệu để không phải chết yểu hay trở nên hão huyền. Nếu ví niềm tin vững chắc vào sự thánh thiện, tử tế của cộng đồng như một tòa tháp thì nền móng chính là sự kỷ cương có hệ thống từ trên xuống; có những biện pháp giám sát chặt chẽ, trừng phạt thích đáng những hành vi thiếu trung thực làm ảnh hưởng đến quyền lợi của người khác, và trình độ dân trí không ngừng được nâng cao. Thượng tôn sự minh bạch cũng như thượng tôn pháp luật cần phải trở thành thói quen từ trong suy nghĩ đến hành động của mọi người. Ở đây, câu chuyện “làm gương” của những người ở vị trí lãnh đạo không thể không nhấn mạnh. Làm sao niềm tin vào sự trung thực, minh bạch có thể lan tỏa trong cộng đồng như những vòng tròn đồng tâm trên mặt nước khi vẫn còn đó những câu chuyện quan chức “hi sinh đời bố, củng cố đời con”, cố tình lách luật để tư lợi cá nhân, tham nhũng, đưa hối lộ, sử dụng sai mục đích xe công…


    Những hành vi thiếu trung thực nếu chưa kịp bị phán xét bởi luật pháp thì ít nhất phải bị phê phán, bị từ chối quyết liệt bởi cộng đồng. Cũng trong chính cộng đồng ấy, con người tin rằng sống tử tế, thánh thiện, trung thực tuyệt đối không phải là lựa chọn ít nhiều rủi ro - mà chính là chất liệu tạo nên những trải nghiệm sống ấm áp, gắn kết và đẩy lùi cái xấu.
    Nguồn: Giấc mơ Đức Blogspot
     

    Attached Files:

    Vanie Ngo likes this.

    Like Ủng Hộ Diễn Đàn

  2. Vanie Ngo

    Vanie Ngo Administrator Staff Member

    97
    7
    18
    Bài dài quá, chưa đọc hết nhưng mà còm mem hông liên quan trước cho nó xôm:
    Bí dạo này rẻ :)) mua về nấu canh bí đỏ ngon quá. Ăn cả tuần h nhìn đâu cũng thấy bí =))
    Ăn thì ngon mà làm thì mệt, nội bổ bí, gọt vỏ thôi thấy nửa tiếng đồng hồ r =)) ace có cách nào bổ bí với gọt bí hay chia sẻ e với
     
  3. Lu Thuy Dung Nguyen

    Lu Thuy Dung Nguyen Administrator Staff Member

    =))) chị bổ bí mà như bổ củi, lấy nguyên con dao chặt ra kê thớt dưới sàn nhà, muốn ăn mà đến cực may mà vỏ thì nạo được
     
  4. haido92

    haido92 New Member

    1
    1
    3
    Giống bí này có thể trồng tại VN ko nhỉ :)
     
    Vanie Ngo likes this.
  5. Vanie Ngo

    Vanie Ngo Administrator Staff Member

    97
    7
    18
    hôm trước e vừa đọc trong 1 cuốn sách dạy nấu ăn Vegie là vỏ của bí đỏ ăn được đó chị ơi. Nó chỉ món nào xào cả vỏ lẫy bí @.@ e thấy vỏ cứng quá trời mà Y_Y
     
  6. Lu Thuy Dung Nguyen

    Lu Thuy Dung Nguyen Administrator Staff Member

    Chị nấu sữa nên mới gọt vỏ đi, chứ xào thì đã không gọt vỏ rồi :)))
     

Share This Page